Ăn sáng ở Hà Nội, chỗ ngon, chủ yếu là quán vỉa hè.
Ở những nơi sang trọng như Lục Thủy Bờ Hồ, bạn có thể ngồi ngắm, nhưng ăn không nhiều. Có những nơi gần Nhà hát Lớn, lịch sự nhưng mọi thứ không thể đặc biệt bằng một nơi chuyên về một thứ.
Trước hết hãy nói về món xôi. Món ăn bình dân của Việt Nam.
Đặc biệt có hàng chục loại xôi: trắng, xéo, ngô, lạc, vừng dừa, đỗ đen, đỗ xanh, xôi gấc, xôi gấc … chưa kể các loại xôi cách tân như xôi gà. , xôi giò chả, xôi gấc. thịt kho với trứng … Người ta bày đủ cách để biến báo thành nhiều loại xôi khác nhau. Phổ biến nhất là tăng lượng protein.
Mọi người rủ nhau đi ăn xôi Yến ở Nguyễn Hữu Huân. Tôi đến. Ăn. Được 1/3 dung lượng thì nghỉ. Xôi được ăn trong một thố to hoặc ăn trong thùng xốp, phủ lên trên một đống giò xào, trứng … hành giòn ngâm nước thịt thành một lớp thành dai, sền sệt, ăn kèm với nộm dưa leo. Khó ăn.
Vì tỳ vị của tôi nên mới làm cho tôi hư hỏng như vậy. Nhưng khách cũng khen nhiều. Họ ăn uống tốt. Một số người có hai cái bát.
Nhận những gì họ bán suốt ngày đêm. Khách có thể ăn bất cứ lúc nào.
Ông bà chủ giàu có. Quán xôi nhỏ xíu nay đã mở rộng thành mấy dãy nhà phố, nhân viên dắt xe, xếp xe rất chuyên nghiệp. Mấy cô bán hàng thu tiền cốm lắm. Ở đâu đó cũng có “chi nhánh” Xôi Yến.
Quán xôi góc Hàng Bài – Lý Thường Kiệt chỉ lấy vỉa hè làm quầy, rất ngon, chỉ bán từ 7h đến 9h sáng mới dọn hàng. Chuyên về xôi bắp hoặc ngô, đôi khi có xôi đậu phộng. Phần gia vị chỉ có hành mỡ và mắm tôm nhà làm xay nhuyễn, ngọt, đậm đà.
Cô bán hàng khoảng 40 tuổi, không thì thôi. Nhìn chung, rất khó đoán tuổi của cô ấy vì khuôn mặt của cô ấy không xấu, nhưng cũng không phải là ưa nhìn – tức là dưới mức trung bình. Nếu nhìn lâu, có thể thấy khuôn mặt cô như tượng tạc trong màn đêm mù sương. Vì nước da nhợt nhạt. Mái tóc mỏng dính quanh trán và xõa xuống má. Mùa đông, người phụ nữ này gói xôi mà mồ hôi cứ túa ra từng giọt. Lâu lâu lại nghiêng vai lau má cho khô mồ hôi rồi lại bận rộn.

Bạn không quan tâm đến sắc đẹp ngay cả khi bạn đến, tôi chắc chắn. Tay xới xôi thoăn thoắt, miệng khách nhanh nhảu: “Bỏ bắp bớt mỡ đi!”, “Xôi đậu có nhiều mỡ không?”, “Tao bỏ ít mỡ mà nhiều. của riêng hành “…
À, mọi người chỉ chăm chăm vào bàn tay của cô ấy, chờ đợi đến lượt cô ấy làm món xôi đậu – hành phi. Mỗi gói xôi chỉ nửa phút – những chiếc lá dong xanh được gói gọn bằng thìa, túi.
Khách yêu cầu gì? Không gắt gỏng. Đừng quên. Không nhầm lẫn. Nghề làm xôi là số một, giống như người thợ may yêu nghề, không nể nang ai.
Nhưng mát mẻ. Có một khách hàng khó tính, ngứa miệng, tóc xoăn nói: “Này, đừng dùng miệng mà giữ dây thắt lưng như vậy, mất vệ sinh lắm!”.
Cô cũng rất nhẹ nhàng “Ừ”. Đôi tay vẫn đang mải mê với những vạt áo.
Tôi đứng xếp hàng trong đó nghĩ: “Không phải mình đâu, mua thì mua, không mua thì cút đi. Ôi khách hàng. Mình đang vội vàng đặt mà còn có chính sách”. .
Rất nhiều khách. Vòng bóp trong và ngoài. Ăn ở đó chỉ có mấy cái ghế nhựa thôi, hoặc ngồi trên xe mà ăn.
Chủ yếu đưa khách đi. Mọi người xếp hàng dài, kiên nhẫn chờ đến lượt. Hàng chục cặp mắt đổ dồn về những bàn tay thoăn thoắt xúc xôi từ một cái thúng to, hơi lụp xụp trên vỉa hè. Chờ đến lượt bạn. Rút tiền. Hân hoan.
Tôi tinh ý và phát hiện ra: con nhỏ chuyên buộc xôi, bỏ thìa vào túi và thu tiền, nếu đưa trước 20K thì gói 2 gói trước. Lấy xôi là phải rút thật nhanh để người khác còn nhét vào, không ai trách mắng.
Có một ngày mưa lạnh. Thèm một gói xôi ngon với lá dong xanh. Dừng xe ở đó mua rồi mang vào quán cà phê, hạt phục vụ mang ra đĩa sứ trắng, vừa ăn vừa ngắm người qua lại bên dưới. Hạt xôi dẻo, nhiều mỡ, được xắt mỏng mịn, thơm tan trong miệng.
Vào mùa sen, được gói bằng lá sen với xôi, ăn trực tiếp trên miếng lá gói thì hương vị của ngày đó sẽ thật đặc biệt.
Hương lá sen thơm …
Hà Nội.
Dù chỉ là một công việc đơn giản như bán xôi sớm này, nhưng cách gói xôi mùa nào bằng lá dong tươi cũng thấy trong đó cái hồn, đó là sự khác biệt không lời giữa kinh kỳ so với những nơi khác.
Ăn một miếng xôi ngon, không cần tạ ơn trời cho mùa màng, đôi khi chỉ cần thầm cảm ơn người cắt lá gói xôi là đủ.
Vì ở đâu cũng có gạo ngon. Nhưng lưu giữ hương vị quê hương xưa từ hạt gạo, giữa thời buổi công nghệ hối hả như hiện nay, biết tìm ở đâu?
Mỗi khi xe qua góc phố đó, nếu là ngày mưa, vắng vẻ hàng hóa, bạn không khỏi trợn mắt. Không phải vì thèm xôi. Nhưng vì thiếu vắng một hình ảnh thân quen lặng lẽ quây quần sáng sớm … Ấm áp và rất Đời.