Em vẫn yêu anh cả thanh xuân nhưng thứ nhận được là cuộc điện thoại phân chia tay… 23 giây

Giải trí Hưởng thụ
Rate this post

“phụ tình vẫn len lỏi trong máu của mỗi người. Và những cuộc vứt rơi nhau vẫn đang xảy ra ở đâu đó…”

Một ngày trung tâm tư vấn du học nhật tối tăm. Mây đen giăng kín cả khung trời như đang báo trước đến em hiểu được một lượng mưa sẽ kéo tới, một lượng mưa rất to.

“đơn giản em muốn ôm chặt anh lúc này, giữ chặt anh lúc này ko buông tay.” nhạc điệu thân thuộc vang lên, em với tay lấy chiếc Smartphone, cuối thuộc thì cũng tới. Một cuộc gọi từ anh. 

– “Em nghe đây!” 

– “Em… Cám ơn em vì vẫn kế mặt anh suốt thời kì qua. Nhưng… mình… ngừng lại đi. Anh xin lỗi!”

– “Em biết rồi!”

Cuộc điện thoại chỉ vỏn vẹn 23 giây đấy vẫn đủ để anh nói hết những điều mình muốn thiết. Vậy là kết thúc, kết thúc rồi. Mưa chợt rơi từ khi nào, những hạt mưa như rơi thay đến những giọt nước mắt của em vậy. Em ngắm nhìn những giọt mưa một lúc lâu rồi quay vào lấy vội chiếc áo khoác, em lên xe và lao đi trong lượng mưa một khả năng vô định vị em ko biết mình sẽ đi đâu và về đâu lúc này. Hòa vào lượng mưa, em cố để giấu đi những giọt nước mắt. Em ko muốn người khác nhìn thấy em khóc, em ko muốn mọi người nhìn thấy mình yếu đuối hơn lúc nào hết như lúc này.

em-da-yeu-anh-ca-thanh-xuan-nhung-thu-nhan-duoc-la-cuoc-dien-thoai-chia-tay-23-giay

Chạy một vòng quanh thành phường và quay về nhà, em chẳng biết mình vẫn nín khóc từ khi nào hay nổi đau đấy làm em khóc ko thành tiếng. Sau từng nào năm với mọi người trong nhà, dấu chấm hết đến việc tình nó mình chỉ vị một cuộc gọi nhiều năm 23 giây thôi ư? Em biết loài người ta rồi sẽ phân chia tay nhưng em ko ngờ ngày đó lại tới qua nhanh tương tự. kết cuộc này em vẫn đoán trước được nhưng vẫn thật khó để với thể đồng ý nó.

Sau lúc tốt nghiệp, anh và em lựa lựa làm việc ở hai thành phường khác nhau. Em lựa lựa về quê mình, quê của loài người ta là một thành phường nhỏ. Anh thì lựa lựa làm việc trong một môi trường mà với nhiều thời cơ hơn để thăng tiến trong làm việc, Sài Gòn nguy nga. Rồi cũng vì từ đó mà tình cảm giữa loài người ta nhạt dần dần, nhạt dần dần. ko còn những tin nhắn mỗi sáng, ko còn những  cuộc gọi kéo nhiều năm mãi Tính đến lúc cả hai đứa ngủ quên. Cũng không mang gì những thắc mắc thăm nhau, không mang gì những lời nói ngọt ngào mỗi tối.

Tiếp theo đó là những tháng ngày em mòn mỏi đợi tin nhắn anh mỗi đêm, đợi những cuộc gọi của anh ý mỗi sáng. Mỗi lúc em gọi đến anh chỉ nhận lại từ anh “Anh bận, anh gọi lại sau.”, mỗi lúc em nhắn tin đến anh anh cũng chỉ trả lời “ Anh đang làm việc.” Suốt mấy tháng anh cũng chẳng về thăm em lấy một lần, anh với về thì anh cũng vội đi tới mức em chẳng kịp hỏi han anh câu gì. Cứ thế, khoảng khả năng giữa loài người ta ngày càng to. Và hôm nay loài người ta vẫn thật sự kết thúc. Kết thúc này ko vì thời kì, ko phải vì khoảng khả năng mà vì một điều rất khác.

Em biết loài người ta phân chia tay ko phải vì khoảng rời ra xôi, cũng ko phải vì anh bận việc ko với thời kì dành đến em mà vì cô đấy đúng ko anh? Hôm nay,  ngày loài người ta phân chia tay cũng là 100 ngày anh và cô đấy quen nhau. Em vẫn biết từ lâu lúc vô tình nhìn thấy trang Facebook của cô ý đấy nhưng em vẫn cố yên lặng kỳ vọng rằng anh ko còn tình thì cũng nghĩ về một tẹo nghĩa suốt mấy năm qua loài người ta với mọi người trong nhà mà quay về nhưng anh vẫn ko làm thế.

em-da-yeu-anh-ca-thanh-xuan-nhung-thu-nhan-duoc-la-cuoc-dien-thoai-chia-tay-23-giay-1

Em vẫn dành cả tuổi thanh xuân của tớ để ở kế mặt anh nhưng thứ em nhận lại từ anh đơn giản nước mắt. na ná, một cô nàng quê mùa, chẳng với gì thay đổi suốt những  năm tháng mặt anh như em thì làm sao với thể so sánh với cô đấy. Một cô tiểu thư xinh đẹp, với tiền, với địa vị và cô đấy với thể giúp anh với một vị trí to lớn hơn nữa vị trí của anh ý hiện tại. Em chẳng với gì cả, em chỉ với trái tim thực bụng dành hết tình cảm đến anh, nhưng với anh nó vẫn ko đủ. 

Em ko níu kéo anh, anh cứ đồng hành người mà anh vẫn lựa lựa, người với thể đến anh mọi thứ tốt hơn em. Em chỉ buồn, chỉ trách phiên bản thân mình vẫn để anh đi quá xa vòng tay em. Nói em ko giận anh là em nói láo, nhưng em giận anh thì cũng với được gì đâu lúc mà người sai là em. Em vẫn sai ngay từ lúc khởi đầu. Điều duy nhất hiện tại em với thể làm là chúc phúc đến anh thuộc người phụ nữ đấy. Em mong anh sẽ thật hạnh phúc  với người mà anh vẫn lựa lựa.

Với riêng em, em sẽ luôn nhớ về những ngày mặt anh, cả những lúc khó khăn nhất nhưng em vẫn thấy anh lạc quan và tin vào một tương lai tươi sáng. Dù vậy, từ giờ về sau, anh đừng khi nào quay trở về tìm em, em vẫn ko còn đứng nơi đó mà mòn mỏi hóng đón anh nữa.

“Vậy là kết thúc, sau nhiều năm nói cười cợt, ta cũng ko thể nào công thuộc đôi… Cố dối lòng tỏ ra mạnh mẽ mà sao trái tim em đau thế này. Một lần sau cuối em sẽ thôi khóc vì anh.”.

Thiên núm

Leave a Reply

Your email address will not be published.