• Sun. Nov 27th, 2022

Tin mới mỗi ngày

Liên tục cập nhật tin tức mới nhất 24/7

Người yêu đầu tiên của tôi đột nhiên xuất hiện, tán tỉnh tôi

ByThanh Truc

Sep 30, 2022
Rate this post

Tôi đã yêu trong đau đớn và tủi nhục (Ảnh minh họa)

E (em) / E cuốc k (Bạn có khỏe không)/ Một ngày (của bạn đây)

Ba dòng tin nhắn ngắn gọn lần lượt xuất hiện trên điện thoại thông qua ứng dụng Zalo. Tim tôi nhói lên. Tin nhắn quen thuộc một thời mà tôi đã chờ đợi suốt 15 năm nay cuối cùng cũng có mặt. Tôi hít thở sâu và bắt đầu cuộc trò chuyện.

Tôi quen anh ấy qua sự giới thiệu của một người bạn. Khi đó, tôi vừa tốt nghiệp đại học và mới xin vào làm phóng viên tập sự tại một tòa soạn báo ở TP.HCM. Anh là sĩ quan quân đội, đang công tác tại Đồng Nai. Chưa bao giờ gặp nhau, thậm chí chưa từng gửi một tấm hình, vậy mà chúng ta đã yêu nhau, hay đúng hơn là anh yêu em, một tình yêu tuổi trẻ được nuôi dưỡng bằng những tin nhắn và cuộc gọi. điện thoại ngọt ngào.

Sau khoảng 3 tháng yêu xa, chúng tôi hẹn gặp nhau vào mùng 6 Tết, sau khi anh về quê ở Hà Nội rồi vào Nam. Đêm giao thừa năm 2006, anh gọi điện cho tôi lúc 0 giờ, nói rằng trăm năm. Giọng miền Bắc ấm áp ở đầu dây bên kia khiến tôi như tan chảy vì hạnh phúc, lần đầu tiên nghĩ về một gia đình có những đứa trẻ.

Hôm đi đón anh, tôi lục tung tủ để tìm bộ đồ ưng ý nhất. Mới ra trường, tôi nghèo khó, chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo mặc khi còn là sinh viên. Suốt ngày cày cuốc ngoài đường, ăn uống đạm bạc nên tôi gầy đi, đen nhẻm, không son phấn.

Lần gặp đó, chúng tôi không có thời gian nói chuyện riêng với nhau vì có một vài người bạn khác đến đón anh ấy. Trong quán cà phê, tôi ngồi lúng túng, hụt hẫng khi người ta hỏi “em yêu” và anh ấy chỉ cười, không trả lời.

Đêm 14/2, hơn một tuần sau khi quen anh mà không liên lạc được, tôi quyết định gọi điện hỏi thẳng anh: “Anh còn yêu em không?” và nhận được câu trả lời: “Tôi mệt quá.” Kể từ đó, tôi nhắn tin hay gọi điện cho anh, anh không bao giờ nghe máy nữa.

Mối tình đầu tuy chưa có gì để gọi là tình yêu nhưng đã để lại trong lòng tôi một vết sẹo lớn. Tôi không ngủ được trong một tháng, không ăn uống được và lúc nào cũng nghe tiếng chuông điện thoại bên tai. Tôi đợi bạn…

Rồi mọi thứ cũng qua đi, cuộc đời cuốn đi tất cả những ngây thơ, dại khờ và tổn thương. Từ tận đáy lòng, anh vẫn không hận em. Anh đã mang đến cho em những rung động đầu đời, những sóng gió của hạnh phúc tinh khôi, và cũng nhờ anh mà em lớn lên, biết chăm sóc, yêu thương, làm đẹp cho bản thân. Tôi vẫn đang đợi bạn liên lạc lại với tôi …

“Tôi đã có tội suốt 15 năm qua khi đột nhiên im lặng không một lời giải thích”, anh nói khi chúng tôi gọi điện cho nhau. Anh ấy nói với tôi lý do anh ấy chia tay với tôi là vì bố mẹ anh ấy đã sắp xếp công việc có khả năng thăng tiến ở Hà Nội, trong khi tôi từ trong Nam ra. Yêu em ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp. “Tôi xin lỗi vì tôi đã chọn sự nghiệp của mình hơn bạn,” anh nói.

Lời xin lỗi tuy muộn màng nhưng tôi cũng nghe khá rõ vì ít ra nó cũng xóa đi được cái mặc cảm đã canh cánh trong nhiều năm: “Bị đá cho vừa nghèo vừa xấu”. Anh thậm chí còn khiến tôi hơi chao đảo khi nói: “Nếu lúc đó yêu nhau mà bất chấp, anh sợ em sẽ lấy đi trinh tiết của mình. Em không thể ích kỉ như vậy nên phải làm cho anh hận và quên em đi càng nhanh càng tốt ”.

Tôi thực sự cảm động trước lời nói của bạn. Vậy nên hóa ra tôi không yêu đơn phương, hóa ra tôi được anh yêu và tôn trọng (dù sự nghiệp không bằng anh).

Giá như mọi câu chuyện tình yêu đều có một kết thúc có hậu với thông điệp tích cực như vậy. Đáng buồn là không lâu sau đó, anh bắt đầu có thái độ tán tỉnh, thường xuyên gửi những tin nhắn ngọt ngào, gợi tình dù cả tôi và anh đều đã có gia đình. Một buổi chiều, anh ấy gọi cho tôi, nói với tôi rằng anh ấy đang ở TP HCM và hẹn gặp. Tôi được biết anh được cơ quan cử vào Nam công tác được một năm. Tôi lờ mờ hiểu tại sao anh lại liên lạc với tôi, tại sao lại bắt đầu chuyện cũ bằng những câu nói lấp lửng. Tuy nhiên, tôi vẫn đến điểm hẹn.

Trong một lần gặp gỡ sau 15 năm xa cách, anh rủ tôi đi khách sạn để “nối lại tình xưa dang dở”. Một lần nữa, anh ấy lại cho tôi một “điều bất ngờ”. Sau khi từ chối và bắt xe về, tôi tiện tay chặn số điện thoại và Zalo của anh ấy.

Sau mấy chục năm canh cánh trong lòng, đến bây giờ mối tình đầu của tôi mới thực sự kết thúc. Nhưng bây giờ tôi không sốc đến mức không ngủ được, không ăn được như thuở đôi mươi, tôi chỉ thấy buồn cười, thấy buồn cười vì già rồi nhưng vẫn tin vào cái gọi là sự trong sáng của mối tình đầu. .

Hà giang

Leave a Reply

Your email address will not be published.