Câu chuyện hậu trường của Quan Văn Chuẩn

Hưởng thụ
Rate this post

Tiêu chuẩn không được điều chỉnh

Trong danh sách 23 cầu thủ đăng ký thi đấu vòng chung kết U.23 châu Á 2022, U.23 Việt Nam có 3 thủ môn, đương nhiên Nguyễn Văn Toàn được HLV Gong Oh-kyun xếp số 1, kế đến là Quân. Văn Chuẩn. Nhưng một sự cố không may xảy ra với cậu học trò (Toàn bị chấn thương ngón tay trong trận đầu tiên giữa U.23 Việt Nam và Thái Lan) khiến ông Công buộc phải thay đổi cách tính ban đầu, và khiến thủ môn số 2 phải bó tay. . Có mặt trên sân từ phút 38 và từ đó cho đến khi điều đáng tiếc xảy đến với chính anh (thẻ đỏ ở phút 77 trận tứ kết với U.23 Ả Rập Xê Út vì lỗi lao vào cản phá một pha tấn công có thể xảy ra. một lượt. vào khung thành đối phương), bắt chuẩn “chuẩn không cần chỉnh”. 8 pha cứu thua giúp U.23 Việt Nam có được kết quả khá ấn tượng ở giải U23 châu Á năm nay, trong khi Văn Chuẩn lọt vào top 5 thủ môn xuất sắc nhất giải tính đến hết ngày 15.6.

Thủ môn Quan Văn Chuẩn thi đấu ấn tượng tại Giải U23 châu Á 2022

Hôm trước, một độc giả cứ thắc mắc, sao tên Chuan lại… lạ thế. Đặt câu hỏi này với mẹ Chuẩn, chị Ma Thị Bình cười nói: “Nó từ trong bụng mẹ nó đã sẵn sàng rồi. Tôi sinh ngày 7/1/2001, tức ngày 14/1 Âm lịch. Theo phong tục của người Tày, nếu cho. sinh vào ngày rằm, 15 âm lịch thì gia đình phải cúng 3 con lợn, nhưng chị Chuẩn lại cúng vào ngày 14 tức là sớm hơn một ngày nên nhà chỉ cúng 1 con lợn thôi, bác tôi thấy thế này. và đặt tên là Chuẩn, vì quá chuẩn nên chưa làm nhà đã phải rơi vào cảnh tốn tiền … lợn.

Gia đình tôi cũng ngạc nhiên vì lớn lên, khoảng 3, 4 tuổi, Chuẩn rất thích bóng đá. Lúc đó khó khăn nên anh trai Chuẩn phải tự bẻ lá chuối khô để cuộn thành quả bóng cho em tập. Khi Chuẩn lên 9 tuổi, làng tôi làm đường để bà con đi lại dễ dàng hơn. Người dân ra suối xúc cát kiếm tiền. Chuẩn còn vác xẻng đi gom cát để bán được 20.000 đồng. Chuẩn bị lấy tiền về, rủ bố đi thị trấn mua một quả bóng da. Không có sân tập, hai anh em Cấn chỉ biết đạp đổ bức tường ngăn cách nhà chúng tôi với hàng xóm. Sẵn sàng tập luyện chăm chỉ. Lúc anh bận bịu thì hàng xóm chạy sang trêu, khi anh lớn hơn một chút, anh cho lên Hà Nội làm cầu thủ và biết đâu một ngày anh lại được lên tivi. Chỉ cười và cười. “

Cậu bé 10 tuổi nhớ mẹ da diết

Quê của Chuẩn ở thôn Bản Chuồn, xã Phúc Sơn, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, cách Hà Nội khoảng 6 giờ đi ô tô. Năm 2011, trường THCS Chuẩn thông báo trên tỉnh về việc tuyển các cầu thủ nhí. Tôi mừng quá, ba chân bốn cẳng chạy về nhà, vội vàng van xin bố mẹ từ ngoài cửa. “Gia đình đồng ý ngay vì thấy con mê bóng đá, không ai dám ngăn cản. 5h sáng hôm đó, tôi chở con bằng xe máy lên huyện để thi. Con đường rất khó đi và gập ghềnh. Chuan và tôi đã phải vượt qua con đèo trong vài giờ. Khi đến đó, anh ngập ngừng đứng trước chiếc áo bóng đá màu cam mà người ta treo bán. Chuẩn có vẻ mê lắm nhưng không dám xin tiền mẹ mua. Tôi hỏi, bạn có thích nó không? Sẵn sàng gật đầu. Giá của chiếc áo là 15.000 đồng. Tính cả tiền ăn, đi lại, mẹ con tôi cũng tốn hơn 100.000 đồng, bằng khoảng 2-3 ngày công làm ruộng của bố mẹ tôi lúc đó ”, chị Ma Thị Bình chia sẻ.

\N

Mẹ mua quần áo mới, Chuan thay ngay và cậu bé áo cam sau 2 vòng thi đã thể hiện tài năng, được các thầy cô đánh giá là đẹp nhất trong số các teen tham gia thử giọng. Chuẩn bị được tuyển vào Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Tuyên Quang, tham gia đội U.11. “Tôi lo lắng vì con tôi còn nhỏ và chưa bao giờ xa bố mẹ. Thấy tôi lo lắng, Chuan tự giác ngủ một mình, không còn ngủ chung với bố mẹ nữa ”, mẹ Chuan cho biết. Vốn là người cứng rắn nhưng khi bắt đầu tập luyện như một cầu thủ bóng đá thực thụ, cậu bé 10 tuổi lại nhớ mẹ da diết. ngày anh ấy rời gia đình, Chuan nói với mẹ anh ấy ở lại ngủ với anh ấy một tuần, vì vậy từ thứ hai đến thứ sáu, mẹ tôi ở chỗ tập với Chuan và không về nhà cho đến sáng thứ 7. Xe buýt rời đi lúc 12h, Chuẩn đang ăn trưa với bạn thì thấy mẹ phóng xe chạy theo.

Ngã rẽ bất ngờ

Năm 11 tuổi, Chuẩn được CLB Hà Nội đưa vào đội U.15 nhưng chơi ở vị trí hậu vệ. Có lần đội không có thủ môn, các thầy thấy Chuẩn cũng có tố chất đánh gôn nên “chuyển nghề”. Khỏi phải nói, lúc đó Chuan rất buồn và thất vọng vì chưa bao giờ anh nghĩ sự nghiệp của mình sẽ là một thủ môn. Nhưng sau đó vài tháng, Chuan bắt đầu say mê với vị trí mới vì “tưởng không hay nhưng thành ra lại hay”, dù ở vị trí thủ môn vừa vất vả vừa vô cùng áp lực.

Chuẩn tiến bộ cực nhanh nên một ngày nọ, chàng trai được gọi vào đội U.19 và U.21 quốc gia. Tất nhiên, trước đó, Chuẩn đã chơi rất hay trong màu áo U.19 hay U.21 Hà Nội. Chuẩn từng đạt danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất giải U.19 và U.21 quốc gia. Mẹ của Chuan cho biết: “Hôm Chuan cầm tiền thưởng giải U.19 quốc gia về cho bố mẹ, vợ chồng tôi xúc động và thương con lắm. Không phải vì con mang tiền về mà tôi thấy vui mà vì tôi thấy mình đã trưởng thành và biết cách kiếm tiền bằng công việc chân chính “.

Hãy nghe HLV Dương Hồng Sơn, Quả bóng vàng Việt Nam 2008, người thầy đã uốn nắn và dìu dắt Chuẩn, chia sẻ về các học trò: “Văn Chuẩn là một thủ môn tiềm năng. Anh ấy là trường hợp hiếm hoi về một thủ môn chơi tốt bằng chân khi còn trẻ. Điều anh ấy thiếu là kinh nghiệm. Dần dần theo thời gian, Văn Chuẩn sẽ lọt vào danh sách những thủ môn hàng đầu Việt Nam. Một tương lai vô cùng tươi sáng đang chờ tiêu chuẩn ở phía trước ”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.