Nghẹn ngào gặp lại gia đình 3 chiến sĩ hy sinh trong thời bình

Hưởng thụ
Rate this post

“Phải chăng mặt anh bốc khói đen nên họ bắt nhầm?”, Chị M., em gái Thượng úy Đỗ Đức Việt, bật khóc tại Nhà tang lễ, Bệnh viện 19/8 Bộ Công an. .

Cô gái 17 tuổi không thể quên giây phút nhận tin anh trai mất vào chiều 1/8.

Lúc đó, khoảng 16h, ông Đỗ Hải – bố của Việt nhận được điện thoại của người cháu làm việc tại Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ báo con ông bị tai nạn. Anh Hải nhanh chóng bắt xe ôm đến nhà tang lễ bệnh viện 19/8, giấu chuyện không cho người thân biết.

“Tôi ở nhà với linh cảm lo lắng, ngay cả khi người thân gọi điện hỏi thăm tôi cũng không dám trả lời”, M. kể lại.

Sau đó, mạng xã hội và báo chí đồng loạt đưa tin 3 chiến sĩ cứu hỏa tử vong khi “chữa cháy” tại quán karaoke ISIS, 231 Quan Hoa, quận Cầu Giấy.

Họ gồm Thượng tá Đặng Anh Quân (45 tuổi, Đội trưởng Đội Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ), Thượng úy Đỗ Đức Việt (24 tuổi) và Binh nhì Nguyễn Đình Phúc (19 tuổi) – lính nghĩa vụ.

M. bật khóc, không tin đây là sự thật.

Thượng úy Đỗ Đức Việt (ngoài cùng bên trái) cùng đồng đội (Ảnh: Facebook nhân vật)

“Không còn những cái ôm hay cái bắt tay chào tạm biệt em gái tôi nữa”

Lần cuối cùng Thượng úy Đỗ Đức Việt có mặt tại nhà là vào tối ngày 31 tháng 7. Sáng hôm sau, anh cùng đồng đội tham gia dập lửa tại căn nhà ở ngõ 92 Nguyễn Khánh Toàn, phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy.

Sau 10 phút, ngọn lửa được khống chế, các chiến sĩ đã giải cứu thành công 2 nạn nhân.

Đến chiều, một đám cháy khác bùng lên tại quán karaoke ISIS, Việt và anh em lại xuống đường. Nhưng không ngờ, đây lại là “trận chiến” cuối cùng.

Tiếp cận hiện trường, tổ trinh sát gồm anh Quân, Việt và Phúc triển khai trinh sát, tổ chức chữa cháy, hướng dẫn 8 nạn nhân ra ngoài an toàn.

Khi triển khai các mũi tấn công dọc cầu thang bên trong ngôi nhà để chữa cháy và phun nước làm mát, tổ trinh sát tiếp tục quay trở lại các tầng trên với hy vọng tìm thêm nạn nhân còn mắc kẹt.

Tuy nhiên, tầng 4 bằng vật liệu trần giả, cầu thang bị sập khiến 3 chiến sĩ tử vong.

Thượng úy Đỗ Đức Việt kết thúc cuộc đời ở tuổi 24, không còn ôm hay bắt tay chị gái mỗi lần lên đơn vị làm nhiệm vụ. Trở thành lính cứu hỏa, giúp đỡ người dân khắc phục thiên tai cũng là ước mơ thuở nhỏ của anh.

M. cho biết anh trai mình là người sống rất tình cảm, trong một lần đi chữa cháy, cứu được một con chó, anh đã quyết định mang nó về nhà.

“Xin chào, nhân vật mà tôi đã ra tay cứu hỏa hôm nay (19/02/2021). Bạn đang mang bầu? Chúc bạn sinh ra những chú chó con dễ thương, khỏe mạnh và dũng cảm như ngày hôm nay”, dòng trạng thái chia sẻ trên Facebook cá nhân của Việt trang khiến nhiều người lặng người.

Nghẹn ngào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 2

Chú chó Việt được nhận nuôi sau hỏa hoạn (Ảnh: Facebook nhân vật)

HQ, bạn của Việt, phóng viên hiện trường tại Hà Nội, trách anh “chỉ biết nghĩ đến người khác” mà không quan tâm đến bản thân. Mỗi khi nhận được tin báo cháy, vẫn theo thói quen, Q. lại nhắn tin, gọi điện cho Việt để tìm hiểu thông tin vụ việc.

Lần nào cũng vậy, dù bận đến mấy, hai người bạn vẫn kịp nói với nhau vài câu: “Có cháy rồi, anh gửi ngay nhé”. Tuy nhiên, đây là lần duy nhất Q. không nhận được hồi âm từ bạn.

“Còn nợ nhiều cuộc hẹn và ảnh, yên nghỉ nhé Việt”, Q. ngậm ngùi nói lời chia tay.

Sau trận chiến với giặc lửa, Việt thường nhanh chóng viết đôi dòng trên Facebook, miêu tả về “cuộc chiến” mà người ta thường nói “mọi người xông ra thì anh em chạy vào tranh giành mạng sống với Chúa”. chết”.

Có một tin nhắn anh ấy viết “Sợ mọi người không biết tên mình” với hình nền đen, có chữ “Vietnamese”. Nhiều người dùng mạng xã hội xót xa, cuối cùng để lại những bình luận như “tạm biệt” anh: “Tên anh sẽ mãi khắc sâu trong trái tim người Việt Nam …”.

Nghẹn ngào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 3

Một bức ảnh được tên Việt đăng tải trên Facebook cá nhân với lời chia sẻ: “Sợ mọi người không biết tên mình” (Ảnh: Facebook)

“Buổi sáng tôi đi làm, buổi chiều người ta báo tin tôi mất”

Sáng 2/8, con đường dẫn vào nhà Trung tá Đặng Anh Quân trên phố Chùa Láng chật kín người thân, hàng xóm đến chia buồn cùng gia đình. Trong căn phòng nhỏ, người vợ của Quân với vẻ mặt thất thần, không còn giọt nước mắt để khóc thương chồng.

Bà Trần Thị Thủy, 68 tuổi, mẹ của Quân ngất xỉu vì đau, luôn có người thân ở bên động viên, an ủi.

Bà cho biết, Trung tá Đặng Anh Quân là con trai cả, sau này có thêm một chị gái. Cha anh qua đời khi anh mới 4 tuổi, để lại một mình mẹ anh phải chăm sóc và nuôi dạy hai anh em. Trong suy nghĩ của mẹ, anh là một người con hiếu thảo, luôn quan tâm đến gia đình.

Anh Quân đã lập gia đình và có hai con trai (lần lượt 18 và 13 tuổi). “Quân mồ côi cha từ nhỏ, giờ hai đứa con của Quân cũng mồ côi cha, đau xót quá”, hàng xóm xót xa.

Nghẹn ngào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 4

Hàng xóm có mặt tại nhà Trung tá Đặng Anh Quân từ sớm, chia buồn cùng gia đình (Ảnh: Mạnh Quân)

Bà Thủy thường xuyên theo dõi tin tức về các vụ cháy vì công việc của con trai. Ngày 1/8, hai vụ cháy liên tiếp xảy ra trên địa bàn quận Cầu Giấy khiến lòng chị như thiêu đốt.

Gia đình thông báo 3 chiến sĩ hy sinh, chưa rõ danh tính, bà Thủy gọi điện cho con nhưng đầu dây bên kia không liên lạc được.

Bà Nghiêm Thị Minh (84 tuổi, hàng xóm) nhớ lại giây phút nhận được tin Trung tá Quân hy sinh, nước mắt cứ thế chảy dài. Còn bà Nguyễn Thị Thắm (76 tuổi, hàng xóm) – người coi ông Quân như con ruột, tay chân yếu ớt, túc trực đến nửa đêm mới chịu về.

“Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến giờ, nghe tiếng khóc đau lòng của mẹ, vợ và con của Quân, tôi vẫn không tin đó là sự thật”, bà Nội nói.

Chị cho biết, sáng 2/8, chị vẫn gặp Quân đi chào hàng xóm rồi mới đi làm. “Nhưng đến chiều, họ bảo tôi chết.”

Trong đoàn đến viếng, một đồng đội gắn bó với anh Quân 17 năm trong nghề phòng cháy chữa cháy, nghẹn ngào không tin người bạn của mình đã qua đời.

“Tôi chỉ nghĩ các chiến sĩ bị thương, nhưng cùng ngày, tôi đã mất ba đồng đội”, người này nói.

Nghẹn ngào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 5

Bà Thủy, mẹ Quân “ngất lên ngất xuống” vì đau được người thân an ủi, động viên (Ảnh: Quỳnh An)

“Phước đức hy sinh, trở thành kỷ niệm đẹp trong lòng chúng ta”

Trong khi đó, trong căn nhà nhỏ ở khu tập thể Nghĩa Tân, quận Cầu Giấy, tiếng niệm Phật trầm buồn vang vọng. Bà con lối xóm lần lượt đến quán chay của chị Nguyễn Thị Tuyết Hạnh để chia buồn trước sự hy sinh của binh nhì Nguyễn Đình Phúc (19 tuổi).

Do bố mất nhiều năm, Phúc hiểu hoàn cảnh gia đình nên ngay từ nhỏ, em đã chăm chỉ phụ giúp mẹ và tập trung vào việc học. Sau khi tốt nghiệp trường trung học Hermann Gmeiner, với năng khiếu ngoại ngữ (tiếng Anh và tiếng Nhật), anh vào Đại học Hà Nội.

Đầu năm 2022, Phúc xin bảo lưu kết quả học tập, tham gia nghĩa vụ quân sự và được biên chế về Đội Cảnh sát PCCC & CNCH, Công an quận Cầu Giấy.

“Cậu bé dự định sẽ tiếp tục học sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, muốn trở thành giảng viên hoặc phiên dịch viên”, bà Hạnh nghẹn ngào kể về cậu con trai của mình.

Nghẹn ngào vào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 6

Bà Nguyễn Thị Tuyết Hạnh, mẹ của Binh nhì Nguyễn Đình Phúc (Ảnh: Mạnh Quân)

Theo lời chị kể, từ ngày về đơn vị đầu tháng 2, anh Phúc chưa một ngày nghỉ chính thức để về quê. Anh quanh quẩn trong nhà thi thoảng cũng chỉ được một tiếng đồng hồ rồi vội vã rời đi.

Bữa cơm cuối cùng với mẹ và cũng là bữa cơm sum họp gia đình cuối cùng là từ Tết Nguyên đán.

“Sáng hôm qua, Phúc vẫn nhắn tin nói đang chữa cháy đường Nguyễn Khánh Toàn và gửi ảnh đồng nghiệp khác lúc chữa cháy. Đến chiều thì nghe tin ở quận Cầu Giấy có một vụ cháy khác, nói là 3.” người chết mất. … ”, bà Hạnh nghẹn ngào, mắt rưng rưng.

Khi đọc trên báo danh tính của các liệt sĩ, trong đó có người trùng tên với con trai mình, bà Hạnh vội vã đến đơn vị của anh Phúc để hỏi thăm và được đồng nghiệp của con trai đưa về nhà an táng. Đường tuy ngắn nhưng lòng mẹ vương vấn.

“Đây là sự cố đáng tiếc, là mất mát lớn đối với gia đình. Nhưng tôi tự hào về con trai mình – người lính đã cùng đồng đội cứu sống người bị nạn”, bà Hạnh nói.

Người mẹ cho biết, dù con còn nhỏ, chưa trải nghiệm nhiều trong cuộc sống nhưng đã biết hy sinh hết mình vì người khác.

“Nếu không cứu được ai thì sự hy sinh của tôi và đồng đội là vô nghĩa. Ba chiến sĩ đã cứu được 8 người, là niềm tự hào cho gia đình tôi, tôi cũng được an ủi đôi chút vì đã giúp được cuộc sống”, bà Hạnh vội lau nước mắt của cô, cố gắng kiên cường.

Nghẹn ngào phút cuối gặp gia đình 3 chiến sĩ hy sinh ở Hà Nội Ảnh 7

Nguyễn Ngọc Quỳnh chia sẻ về người bạn mà sự hy sinh cao cả đã trở thành nỗi nhớ (Ảnh: Mạnh Quân)

Chờ đợi bên ngoài nhà Phúc, là những người bạn dưới mái trường Hermann Gmeiner. Nguyễn Ngọc Quỳnh, lớp trưởng, chỉ nghĩ rằng Phúc bị thương và đến bệnh viện vào ngày 19 tháng 8. Tối qua, giáo viên và phụ huynh liên tục nhắn tin trong nhóm, nói rằng “học sinh gặp nạn”.

“Tôi lao vào xem thông tin, không ngờ đó là Phúc”, Quỳnh nói, “Trong khi các bạn cùng trang lứa còn đang cắp sách đến trường thì Phúc đã hy sinh hết mình vì đất nước. Chúng tôi rất khâm phục bạn”.

Quỳnh nhận xét Phúc tính tình tốt bụng, hòa đồng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người, không bao giờ giận ai.

“Chúng tôi bàng hoàng, thầy khóc như mưa”, Quỳnh thức đến 4h30 không ngủ được, chợp mắt đến gần 7h sáng cùng bạn bè đến nhà tang lễ, muốn gặp Phúc lần cuối nhưng không được.

“Hạnh phúc hy sinh, đã trở thành hoài niệm đẹp trong lòng chúng tôi. Cô ấy còn cả tương lai phía trước, nhưng cánh cửa đã khép lại ở tuổi 19”, cô gái không còn giữ được bình tĩnh và bật khóc.

Theo Dân Trí

Leave a Reply

Your email address will not be published.