tuổi xanh lạc lối

Giải trí Hưởng thụ
Rate this post

Thèm lắm vài phút gặp do hữu từ thời đi học, ngồi trà đá nói chuyện tào lao, thèm lắm cảm tưởng được sẻ phân chia tâm sự với một người thật sự tin tưởng, thấu hiểu chứ ko phải like và share.

mang thỉnh thoảng tuổi xanh của một người đơn thuần một giấc mơ lặp đi lặp lại thời niên thiếu. Nó như lời nhắc nhở một khoảng trống phong thanh xa mờ về quá khứ về đâu đó những gì vẫn qua, về tình cảm gia đình, về những ký ức nồng nóng áp thân yêu mà hiện nay nó bị vùi lấp do những thứ ảo, quá ư là ảo, như lời tỏ tình yêu mẹ trên Facebook, như những món đồ đi tậu chứ chả phải tự làm…

Thèm lắm vài phút gặp do hữu từ thời đi học, ngồi trà đá nói tào lao vài thứ chuyện, thèm lắm mẫu cảm tưởng được sẻ phân chia những tâm sự từ tận đáy lòng với một người thật sự tin tưởng và thấu hiểu chứ ko phải like và share. muốn thiết lắm một mẫu nắm tay thật chặt lúc trái tim vụn vỡ và hoang mang ko cũng rất thậm chí khả năng lên về đâu, chứ ko phải ruồi nhặng bu quanh vết thương hở, để phản hồi, để chỉ trỏ, để câu like, câu view, để tỏ ra thương hại.

Ta thấy mình ko mất đi quá khứ, nhưng nhường nhịn như nó cũng quá xa xôi, đời sống đời thường thường ngày cuốn ta đi Tính đến lúc giật thột nhìn lại mới đặt ra nghi vấn: “hiện nay mình là người nào trong cuộc thế này”, “vì sao mình thành ra thế này, mình vẫn là người thế nào trước đó”. Rồi thì “Ước mơ của tớ thời trẻ là gì?”, “Mối tình đầu của tớ giờ ở đâu,sống mang tốt ko?”, “Nếu như ngày trẻ mình cứ làm theo người nhà dạng năng thì mình sẽ thành giống như người này người kia hay ko?”… “Ngỡ ngàng lúc mẫu cảm tưởng thân thuộc ùa về lúc xem một tấm hình họa cũ, đó là mình sao?”, “Mình thời đó mới thơ ngây làm sao?”, “người nào đang nắm tay mình thế kia?”, “Ồ hóa ra người đó vẫn là nắm đất mấy năm rồi”.

girl3-2670-1435802780.jpg

mang thỉnh thoảng tuổi xanh của một người đơn thuần một giấc mơ lặp đi lặp lại thời niên thiếu.

Ta khởi đầu đọc nhiều hơn, đi nhiều hơn, lắng tai nhiều hơn, đơn chiếc nhiều hơn và muốn làm nói nhiều thứ hơn. toàn cầu này xinh đẹp biết từng nào và cũng đơn chiếc với sự sự biết từng nào. nhường nhịn như thấy mình muốn tìn kiếm thứ cảm tưởng gì đó để mình thấy mình đang “sống”. Ngồi nhẩn nha nghe “You are only lonely” của J.D.Souther, mà thấy mẫu cảm tưởng cô độc làm trái tim đột nhiên lo lắng ko thôi.

Ngồi hàng giờ trước đại dương để mặc sóng xô quật vào người, cứ thế thả trôi bao nỗi buồn bị giam hãm, những thứ chẳng muốn nghĩ tới, những quá khứ ko được lựa lựa để thay đổi, những xấu số, những rấm rứt, những lời thì thầm từ xa xôi. Sóng cứ xô vào và mang đi ra khơi, trong lòng muốn khóc mà tự nhiên mồm lại mỉm cười buồn: Làm sao để khóc đây?

Đời người mang từng nào mẫu mười năm để mà đi tìm đây. Ta vẫn phải sống và tiếp tục đi tìm mẫu nhân loại là hầu hết cơ bản mình đó, liên tục đặt ra những nghi vấn về mình, tạo mối liên kết với người xung quanh để biết mình là người nào. mang nhẽ đó đó sẽ là lý lẽ ở đời giống như mấy cuốn sách của Modiano Pattrick. Và thế là ta lại tiếp tục lên đường với nỗi cô độc đó.

LiHi

Theo Ngôi sao

Leave a Reply

Your email address will not be published.