Xứ Huế mát mẻ

Hưởng thụ
Rate this post

Nước là tên một loại sứa gồm hai loại là sứa tai và úng. Làn nước trong xanh, nhỏ bằng vòng tròn ngón tay sinh sản ở đầm nước lợ phá Cầu Hai, phá Tam Giang, khác hẳn sứa biển. Phần giò tai giòn và mềm, còn phần chân giò thì giòn và mịn.

Yêu từ một cái tên


Tin tức liên quan

Thịt luộc gói lá mơ

Giống như câu nói ghép từ bánh “khói” thành bánh “hoai” trong dân gian xứ Huế, có lẽ loài sứa này dễ ăn, dễ nuốt nên tên gọi của nó cũng có tên là “nhạn” nhưng lại vần “t”. Người Huế thường đọc trại là vần “c”, nên “én” được đổi thành “nour” từ khi nào không hay. Người Huế thường nói vần là “nu nghiến”, có nghĩa là khi ăn món này, bạn có thể nuốt nguyên con, không cần nhai nhiều!

Nước trong, ăn mát và không bị ngứa như sứa biển nên rất dễ được người dân nơi đây sử dụng để chế biến. Mùa tưới chỉ xuất hiện thoáng qua vào mùa hè, nhưng nước vối vốn dĩ chỉ ngon khi dùng đúng loại nước ngọt, nước trong mùa, chứ không phải loại đã được phơi khô rồi ngâm nở ra mới có màu vàng xỉn. Hơn nữa, chúng chỉ sử dụng trong một ngày, hôm sau sẽ “cháy hàng” và không còn ngon nữa.

Nước vối không chỉ làm màu sắc bữa ăn thêm đa dạng mà còn là “liều thuốc” hạ nhiệt nhanh chóng, làm mát lòng người già trẻ nhỏ, làm hết mẩn ngứa trên da của trẻ.

Các món ăn nổi tiếng của đất nước

Hương vị quê hương: Xứ Huế dịu mát1

Nước trái cây tươi ngon đang chờ được múc cùng một lon sữa bò

Ảnh: Quốc Vinh

\N

Với thân hình nhỏ nhắn, xinh xắn bằng quả bóng bàn với những chiếc răng cưa hơi giống xúc tu của con mực, người Huế mua mỗi lon bơ (sữa bò) với giá năm sáu ngàn đồng về rửa sạch. Sau khi rửa thật sạch ngâm nước cho sạch, khi gần ăn thì vớt ra, vắt ráo nước.

Nước dùng ăn sống, chấm với mắm tôm Huế vắt chanh ít đường, ăn kèm với những lát sung tươi, chuối chát, khế chua và các loại rau thơm, bạc hà, tía tô … Các loại rau Huế loại lá nhỏ, các loại. , thơm. Người ta cũng thường ăn nước lèo với nước chấm với mướp tươi, ngon ngọt, giòn, thái miếng dày một chút.

Ngoài ra còn có một món mì với nước giấm. Tuy gọi là bún dấm nhưng người Huế không dùng dấm để tạo độ chua cho món ăn này mà dùng những vị chua tự nhiên như cà chua, dứa hay chanh tươi.

Nguyên liệu để làm món bún giấm không có gì cầu kỳ, chỉ cần một ít sung, ớt, tôm, thịt, tôm, rau thơm, ngò, cà chua, bún, chả cá, đậu phộng và nước dùng nhưng cách làm cũng không kém phần phức tạp. tổ hợp. Nước ngọt thường phải ngâm lá ổi mới giòn. Khó nhất là khâu pha nước chấm cho món ăn này: nước luộc tôm đã được ướp gia vị. Sau khi ướp với tiêu, hành và muối, bụng heo và tôm tươi được ninh trên lửa nhỏ trong thời gian dài cho ngấm, tiết ra nước màu vàng của gạch và màu đỏ tươi của mỡ tôm thịt. Nồi tôm thịt còn được cho thêm ít tôm Huế cho đậm đà, ít cà chua bi để tạo vị chua nhẹ tự nhiên.

Các thành phần trong tô dấm ngoài việc tạo nên những hương vị khác nhau đã tạo nên một bát bún vô cùng tuyệt vời, vừa chua, vừa béo, vừa thơm, tạo nên một bức tranh tổng hợp đa màu sắc. Màu trắng của bún, màu vàng đỏ của tôm, cua, cà chua, ớt, màu trắng ngà của chuối, màu xanh của rau thơm, màu hồng của chả cá, màu trắng xanh của nước, màu nâu của bánh tráng nướng chiên giòn trộn với đậu phộng giã nhỏ … Khi ăn nhớ chấm thêm ớt, xì dầu và ăn kèm với tỏi để tránh trường hợp lạ…

Ở chợ Đông Ba có quán cô Hiền bên cạnh mấy sạp bán đồ gốm hay phố ẩm thực đầu cầu Gia Hội có nhiều quán bán hủ tiếu giấm ngon nức tiếng làm nức lòng bao thực khách. Ôi chao, ngồi ăn nước Huế bình dân mà nghe cô bán hàng nhỏ nhẹ “Dạ em ăn ngon không?”, Nước uống càng ngọt càng ngọt…

Leave a Reply

Your email address will not be published.