Đọc hồi ký của Phan Chánh Đường

Hưởng thụ
Rate this post

Tất nhiên, tôi biết rằng bạn rất quen thuộc với các câu chuyện Trung Quốc, am hiểu về lịch sử và văn học Trung Quốc. Nhưng văn hóa, lịch sử Việt Nam dường như cũng đã trở thành một phần máu thịt của ông. Tôi yêu Việt Nam. Tôi cũng chỉ biết thêm một chi tiết là vào năm 1983, giữa bối cảnh kinh tế Việt Nam đang khủng hoảng và còn nhiều khó khăn khác, một người thân bảo lãnh gia đình sang Mỹ định cư, nhưng anh đã quyết định ở lại, quyết tâm gắn bó với quê hương nơi anh đang ở. sinh ra và lớn lên. Và những đóng góp của anh cho sự phát triển của TPHCM nói riêng và Việt Nam nói chung là vô cùng to lớn.

Phan Chánh Dưỡng là mẫu người ứng xử từ nhỏ, nhưng nhờ sự thông minh, ham học hỏi và ý chí vượt khó, anh đã thành đạt và trở thành một trí thức có ích cho xã hội. Thực tế, trong xã hội Việt Nam không thiếu những người như vậy. Nhưng đọc những trang anh viết về quá trình vượt khó thời trai trẻ, tôi thực sự khâm phục sức sáng tạo, khả năng phân tích tình huống và con mắt nhìn thấu bản chất của anh.

Từ việc buôn bán ở vùng quê Cà Mau thời thơ ấu đến làm bồi bàn tại Sài Gòn khi học cấp 3, hay giúp việc biên tập tài liệu, hồ sơ cho Mặt trận Tổ quốc một quận, huyện tại Thành phố Hồ Chí Minh. Để chuẩn bị cho cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội năm 1976, anh luôn phát huy khả năng sáng tạo nên việc gì cũng thành công.

Điều ấn tượng nhất là anh áp dụng phương châm để mọi người xung quanh đánh giá mình, thấy giá trị tồn tại của mình và làm mọi việc có ích cho họ. Và với sự sáng tạo, khả năng phân tích tình huống và sự chăm chỉ của mình, anh đã thành công. Ngay từ nhỏ, anh đã được thấm nhuần đạo đức và phong thái của một quý ông phương Đông, đặc biệt là trọng chữ tín. Phong cách và thái độ này được thể hiện trong mọi hành động từ việc nhỏ đến việc lớn.

Thời đại học, anh Dương theo học chuyên ngành vật lý, nhưng đóng góp lớn nhất của anh cho xã hội lại là lĩnh vực kinh tế. Trong hồi ký, ông cho biết mình học kinh tế từ Tổ Sáu – gồm các chuyên gia về ngân hàng, quản lý, luật … trước năm 1975, cùng đến và tự nguyện tham gia một số chuyên đề tư vấn cho các cấp lãnh đạo. TP.HCM và sau đó là Chính phủ. Cụ thể là thảo luận và tranh luận theo nhóm về 4 chủ đề về phát triển thành phố mà đối với anh tương đương với 4 năm học đại học chuyên ngành kinh tế. Ít ai sử dụng kiến ​​thức kinh tế tích lũy được trong thời gian ngắn để cải biến xã hội như anh.

Trở lại với Cholimex – công ty cổ phần đầu tiên của Việt Nam, ông đã kết nối với các thương nhân bên ngoài trong thời kỳ Việt Nam bị cấm vận; ông đóng vai trò chủ chốt trong việc xây dựng Khu chế xuất Tân Thuận, Khu đô thị Phú Mỹ Hưng, Khu công nghiệp Hiệp Phước … tất cả đều là những quy mô chưa từng có ở Việt Nam.

Nghĩa gốc của kinh tế học theo triết học phương Đông là kinh tế thế giới. Ánh Dương học kinh tế vừa đủ để làm việc lớn và làm đúng như lý tưởng của ngành học này. Cái nhìn khái quát của Phan Chánh Đường làm ta liên tưởng đến Nguyễn Công Trứ – một nho sĩ có lý tưởng với “Mưu đồ xẻ núi, lấp sông / Làm anh hùng ở nơi nào”, “thể hiện tài năng lớn”, mở mang bờ cõi, kể cả sự nghiệp khai khẩn đất hoang ở vùng ven biển, thành lập các huyện Tiền Hải và Kim Sơn thuộc Ninh Bình vào đầu thế kỷ 19.

Kỷ niệm của cá nhân tôi với anh Dương rất nhiều. Chỉ kể một câu chuyện. Trong cuộc họp của Tổ tư vấn cải cách hành chính – kinh tế dưới thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông Dương đã phát biểu mà tôi còn nhớ. Ông nói (đại khái): “Đảng Cộng sản đang độc quyền lãnh đạo đất nước, nhưng cần phải cạnh tranh để đạt được tiến bộ. Ví dụ, khi chọn thủ tướng, nên chọn hai hoặc ba ứng cử viên để nhân dân bầu chọn, mỗi người công bố chiến lược, chính sách phát triển đất nước và lập danh sách nội các nếu trúng cử. Ý tưởng này rất hay, đã gần 30 năm nhưng vẫn còn nguyên giá trị, tôi nghĩ sẽ trở thành hiện thực trong một tương lai không xa.

Như người xưa đã nói, ở đâu có minh quân, ở đó có hiền nhân. Người tài gặp quân như cá gặp nước. Phan Chánh Dưỡng gặp ông Võ Trần Chí (Bí thư Quận 5 rồi Bí thư TP.HCM) rồi gặp ông Võ Văn Kiệt nên so tài. Dù biết sự so sánh chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, ​​nhưng tự nhiên tôi liên tưởng đến những bậc hiền triết, bậc hiền tài hay quân sư trong lịch sử Trung Hoa và Việt Nam. Phan Chánh Đường. Anh thường nói với bạn bè rằng anh ngưỡng mộ hai người trong lịch sử. Một là Trương Lương – người đã chọn cho mình cuộc sống ẩn dật sau khi giúp Lưu Bang làm nên đại nghiệp và hai là Nguyễn Công Trứ với ý chí chí nam, chí sĩ, làm những việc có ích cho đời.

Ông Phan Chánh Dưỡng ở cái tuổi xưa nay hiếm nhưng vẫn chưa mãn nguyện. Cũng như Nguyễn Công Trứ sau khi “nợ tang bồng, cầm trang trắng tay” đã được “thảnh thơi bên túi bầu rượu”. Nhưng không, anh vẫn hạnh phúc với công việc giảng dạy của mình và nhiệt tình với các hoạt động cộng đồng, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn trong xã hội, những điều mà anh đã ấp ủ từ nhỏ.

Chúc anh Dương tiếp tục có những ngày tháng vui vẻ, mạnh khỏe, có ích cho xã hội và hạnh phúc trong sự yêu thương, kính trọng của bạn bè.

Tokyo, tháng 6 năm 2021 trời mưa

Leave a Reply

Your email address will not be published.