Sau khi làm việc chăm chỉ là hạnh phúc …

Hưởng thụ
Rate this post

Từ khi ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, tôi đã viết và viết về cây cỏ, về đời thường, về cuộc sống, nhưng chưa một lần nghĩ và viết về những lĩnh vực liên quan đến kinh tế. Cho đến khi vào đại học, làm cộng tác viên, viết cho một vài tờ báo, tôi chưa một lần nghĩ đến kinh tế. Thế nhưng, ra trường, chọn nghề, tôi được vào làm việc tại Báo Công Thương khu vực miền Trung, một cơ quan đầy nắng và gió tại thành phố biển Đà Nẵng, trong niềm vui và sự ấm áp của đồng nghiệp. Và đặc biệt, Báo Công Thương là một tờ báo kinh tế!

Tác giả và người dân săn chũm chọe trên sông Cu Đê

Say mê từ xã hội này sang kinh tế khác, hoang mang và “còng lưng” là những từ để miêu tả hoàn cảnh của tôi lúc đó. Nhưng nhanh chóng, tôi cũng nhanh chóng có tác phẩm đầu tay trên Báo Công Thương điện tử, đó là bài viết về chợ truyền thống sau đại dịch, đời sống tiểu thương khó khăn, cần có biện pháp tháo gỡ.

Và vì vậy, tôi cũng có chút tự tin trong việc viết lách, và nhận ra rằng nghề báo thực sự không quá khó, chủ đề là tất cả những gì xung quanh chúng ta. Kết quả là sau 6 tháng hợp tác, tôi đã sở hữu hơn một trăm tin, bài về Công Thương. Không phải là một con số lớn nhưng cũng khiến tôi tự hào.

Nhà báo có niềm vui và nỗi buồn riêng, làm báo Công Thương cũng vậy. Hạnh phúc khi được đi khắp nơi, gặp gỡ nhiều người tốt, chứng kiến ​​những câu chuyện riêng mà chỉ có trải nghiệm mới hiểu được. Vẫn buồn, vì những câu chuyện vui quá ngắn, và khi làm báo, tôi đã gặp những số phận, mảnh đời bất hạnh của rất nhiều người …

Kỷ niệm đáng nhớ nhất mà tôi có được là được ngâm mình giữa dòng sông Cu Đê (đoạn chảy qua quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng) để ghi lại cảnh người dân nơi đây ngâm mình dưới nước để câu cá chép. Gặp những con người thật thà, dễ mến, quanh năm bán lưng cho trời, ở lưng chừng nước, lặn lội mưu sinh khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ về nghề báo của mình, có thể góp phần lan tỏa những câu chuyện của mọi người đến gần hơn với cộng đồng, thúc đẩy phát triển kinh tế cho bà con.

Và tôi cầm bút viết về kinh tế xã hội, có khi dậy từ 3-4h sáng để viết, bất kể mưa nắng, không ngày nghỉ nhưng vẫn “cháy” hết mình vì niềm đam mê ấy. Và tôi đã nhận được cho mình những món quà đầu tiên khi làm báo, không phải là những vật dụng có giá trị, mà là những lời cảm ơn vô giá từ những nhân vật trong câu chuyện của tôi.

Có lãnh đạo các phường, xã nói với tôi rằng nhờ có bài báo mà đời sống của người dân địa phương thay đổi rõ rệt, nâng cao ý thức ủng hộ sản phẩm của địa phương, chuyên tâm làm kinh tế giỏi, đúng chủ trương. Sự chỉ đạo của các ngành chức năng mang lại hiệu quả cao.

Đó là những món quà tinh thần vô bờ bến mà một thanh niên 23 tuổi như tôi nhận được, khi những “đứa con” bằng chữ được dân mạng đón nhận nhiệt tình. Tôi nghĩ rằng công việc nào cũng có những vất vả riêng, nhưng sau khi làm việc chăm chỉ là niềm hạnh phúc. Nghề báo rất vất vả, thậm chí phải hy sinh nhiều thứ, nhưng chính vì vậy mà chúng ta phải cố gắng nhiều hơn nữa, vì con chữ có thể thay đổi cả một cuộc đời!

Nếu ai đó hỏi tôi rằng “Bạn có hối hận khi dấn thân vào nghề báo không?”. hay “Làm báo Công Thương có chán không?”, câu trả lời nhận được chắc chắn là không. Tôi yêu nghề báo, vì nó đã cho tôi cơ hội học hỏi, gặp gỡ và chia sẻ kinh nghiệm hòa cùng nhịp thở của xã hội, theo dòng chảy cuộc sống để phản ánh những câu chuyện bình dị, tích cực trong cuộc sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published.