Thân lục bình mộc mạc

Hưởng thụ
Rate this post

Một loài hoa dân dã, bình dị, nhẹ nhàng, chan chứa yêu thương và gần gũi. Không cần ai chăm sóc, cũng không cần ai nâng niu, dõi theo hay ngó lơ. Nó êm đềm với tình trạng trôi theo con nước lớn, vô định. Nó không mơ màng, leo cao so với các loài hoa quý khác. Ở những nơi trang trọng lại càng vắng.

Nhưng ai gặp chúng lần đầu cũng phải trầm trồ, kinh ngạc trước một loài hoa tự tái sinh làm đẹp cho đời. Nó không có hương thơm ngát, sự quyến rũ chỉ là sự khiêm nhường, im lặng. Nó bình tĩnh và không bị quấy rầy. Nó không quan tâm đến nhân loại. Vui chơi thì dừng chân ở một vịnh, vịnh nào đó để nán lại ven sông làm bạn với muôn vàn loài thủy sinh khác. Buồn, lặng lẽ ra đi không lời từ biệt. Đừng vội chào đón ai, hãy nở cho đời những thảm hoa tim tím, khi sương đêm còn ướt trên từng chiếc lá non xanh và kết thúc cuộc đời khi nắng tắt nắng chiều.

Lục bình trên sông Hậu

Đó là loài hoa có tên là dạ lan hương.

Lục bình mang thân phận của lục bình! Vô tình, tôi chợt nhận ra vẻ đẹp bình dị, mộc mạc của một loài hoa, nó đã đi vào tiềm thức, gắn liền với ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ miền sông nước như tôi. Cây lục bình có lá dày, hoa màu tím tim, cánh mỏng như lụa, dễ dập nát nên muốn hái phải nâng niu vì hoa nhanh héo. Lúc đó, vườn nhà ai cũng có một cái hồ đủ rộng để thả bèo tây lọc nước phòng khi sông cạn nước. Chặt một cây tre thả bóng bên hồ, nếu chăm chỉ hai đầu có một khe nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy.

\N

Nó đã từng có trên mâm cơm của người nghèo, quen với nếp sống thanh đạm ở một vùng quê thuần chất. Người đến ăn một lần thấy lạ miệng, mất cơm, muốn thưởng thức lần sau để cảm nhận hết vị béo của mỡ, của thịt bèo, vị ngọt của tôm, mùi thơm của hành lá và chất cay nồng. của hạt tiêu. Chén nước mắm chanh tỏi ớt bên cạnh đảm bảo khó quên. Những ngày mưa đầu mùa, chợ xa, trong nhà có sẵn nước mắm, chỉ cần xách bát ra ao kéo móc câu lục bình, nhổ thêm bông súng là có bữa cơm gia đình đầm ấm. Tôi không mơ đến những món ăn ngon, tôi luôn muốn chạy về nhà ăn bát canh chua của mẹ mỗi khi thèm. Ra sông hái vài trái nhàu chín, bắc nồi nước, cho trái bần đã giã nhuyễn vào khuấy đều, lấy nước cốt đến đó. Vài câu chuyện nhớ thương, nhớ nhung … đợi nồi nước sôi thì thả cá rô đồng, cá lóc vừa chín tới rồi cho nước bần vào nêm gia vị và lục bình với bông súng là thứ rau không thể thiếu. thiếu thì cho thêm ngò gai và ớt để tăng hương vị hấp dẫn, mời gọi. Khi đi đâu xa, chỉ cần nhấm nháp muỗng canh này, nhấm nháp hương vị đậm đà của đồng quê là quên hết mệt nhọc, muộn phiền.

Nhắc đến lục bình, trong ký ức tuổi thơ tôi vẫn nhớ đến trò chơi bài chòi của lũ trẻ nghèo. Vì thời đó thiếu thốn đủ thứ chiến tranh, đến ngày hòa bình, bạn bè rủ nhau chặt cây dựng chòi, chặt lá chuối lợp nhà, lót sàn… rồi kéo nhau xuống. sang hồ nước bên cạnh cắt lục bình chơi game để bán. bánh tẻ, cắt bẹ chuối làm bánh da lợn, hái lá dong để đổi tiền. Ngày nào con trai chơi cùng thì dựng “ngôi nhà” khang trang hơn, cắt lá dừa làm cổng hoa giả làm đám cưới nghèo, hái hoa lục bình cho cô dâu, chú rể. Những trò chơi đó thua xa, làm sao trẻ con bây giờ biết được! Tôi luôn lưu giữ những kỷ niệm của tuổi thơ để mãi gắn bó không quên cội nguồn “quê” của mình.

Nếu bạn không phải là người sống ở vùng sông nước thì những kỷ niệm với bèo tây càng kém phần thú vị. Trời mưa và nhiều mây, đám lục bình lớn trôi dạt về, mẹ tôi thường ra sông vớt lục bình lấy rổ dưới gốc để vớt cá bống, cá nục hay tôm rong bám vào … Một buổi làm việc chăm chỉ Nước cho thức ăn cũng là bữa tối. Bây giờ tôi không thấy ai làm như vậy nữa. Nước sông ô nhiễm, cá không còn nhiều như xưa. Nhiều khi về mẹ vẫn được ăn lục bình, vẫn ngon như ngày nào.

Tôi và lục bình không còn xa lạ gì với nhau nên rất thương nhau. Gắn bó với nhau một thời neo người, nghèo khó, giờ nhớ lại trong hoang hoải với nỗi nhớ cánh hoa xưa. Em thầm yêu lục bình nhiều lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published.