‘Thư của người lính’, bản tình ca thời chiến của Văn Giang

Hưởng thụ
Rate this post

Vann Phan / Người Việt

SANTA ANA, California (NV) – Bài hát “Lá Thư Người Chiến Sĩ” của nhạc sĩ Nguyễn Đàm-Nguyễn Diệu, tức nhạc sĩ Văn Giảng, nói về tình bạn chân thành và trong sáng của hai người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cùng đơn vị khi cùng huấn luyện trong quân đội. Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. trường quân sự, và khi rời trường mẹ, anh được giao nhiệm vụ riêng.

Nhạc phẩm “Lá Thư Người Chiến Sĩ” của Nguyễn Đàm-Nguyễn Diêu, tức nhạc sĩ Văn Giảng. (Hình ảnh: Tài liệu)

Hai người bạn lưu luyến không rời, một người lên biên cương đèo heo hút gió, người kia lao vào chiến trường chông gai với muôn ngàn hiểm nguy, bất trắc đang chực chờ.

“Bây giờ tạm biệt anh ra đi biên ải / Tình 20 năm vui gió sương quên ngày tháng / Đường lên núi chim hót mây nhớ trận / Một đời ngày như cánh chim bay về phương đông Là ai? “

Còn gì buồn hơn những ngày đôi lứa yêu nhau trọn kiếp, yêu nhau mà phải xa nhau? Từ những vùng đất xa lạ trên quê hương Việt Nam thân yêu, cả hai đã trở thành những người bạn thân thiết khi có dịp sống cùng nhau trong cùng một đơn vị quân đội.

Sau khi chia tay để thực sự dấn thân vào miền biên ải sương gió, họ chỉ còn biết vui với công việc lính vất vả để quên đi những tháng ngày dài trên quê hương bao năm vất vả qua những chuyến hành quân trong rừng sâu. hấp dẫn, với tâm trạng vui vẻ, khoảnh khắc nào cũng tốt.

Đời lính nay đây mai đó như cánh chim bay, có ai biết mai sau người lính sẽ đi về đâu khi sông núi ngập trong khói lửa chiến tranh?

“Nhớ khi tiền tuyến đêm đêm ngắm trăng lên đồi hoa linh lan / Chia ba lô nằm giữa rừng già nói vu vơ / Nhớ lắm khi chia tay nhau / Chẳng gặp em bao giờ / Anh đặt hoa sim trên áo bạn tôi mỉm cười bình yên ”.

Trong thời gian được đào tạo tại quân trường, cặp đôi đã có dịp cùng nhau chia sẻ những cảm xúc nồng nàn, dạt dào và thơ mộng khi cùng nhau ngắm trăng lên trên đỉnh đồi thơ mộng, từng được các ca, nhạc sĩ trong vùng truyền tụng. Hậu phương không ngớt lời ngợi ca qua những ca khúc mang chủ đề lãng mạn “hoa sim tím” một thời.

Cũng có khi hai người bạn canh nhau những buổi canh đêm, gục đầu vào chiếc ba lô đặt cạnh nhau khi dừng chân giữa đồng vắng đêm đêm kể cho nhau nghe những câu chuyện vui đời thường. Thật đáng buồn, ngay cả khi tất cả đều vô nghĩa.

Để rồi khi hai người bạn thân phải chia tay hai người, hai người ngã xuống để đi đơn vị mới, ai cũng thấy nhớ nhung, ai cũng bồi hồi bởi câu chuyện trái tim vẫn chưa có hồi kết, trong khi cuộc đời người lính vất vả chẳng còn ai. . chắc chắn điều gì sẽ xảy ra vào ngày hôm sau. Trong giây phút đau lòng, người lính đã khoác lên áo bạn mình biểu tượng bông hoa linh lan để đôi bên vẫn luôn nhớ về nhau, cùng với nụ cười dịu dàng chan chứa yêu thương.

“Bây giờ tạm biệt anh, em say biên giới, vui trên nương / Vui xuân giữa làng cắm hoa / Tuổi hai mươi yêu dâng quê hương tình khôn lường / Ngày ta gặp nhau. , ngày ta gặp nhau, ngày ta gặp nhau, cả làng quê ấm no ”.

Để rồi từ lúc đó, hai người yêu nhau đường ai nấy đi, một người say sưa làm nhiệm vụ ở vùng biên giới, người kia lấy gian khổ, hiểm nguy của chiến trường làm lý do để sống. Hai người bạn hẹn ước sẽ tái ngộ giữa buổi gặp mặt mùa xuân, khi họng súng của người chiến binh không còn lưỡi lê hận thù như thủy triều mà thay vào đó là những bông hoa chiến thắng.

Trong giây phút sum họp, những chàng trai tuổi đôi mươi mới cảm nhận được rằng, chỉ có những hy sinh, cống hiến hết mình cho quê hương thân yêu mới có thể hướng đến một ngày đất nước hòa bình, nhân dân no ấm. ấm áp.

***

Có thể nói, “Thư Của Người Lính” là một trong những “bài hát lính” hiếm hoi viết về tình cảm gắn bó giữa những người lính và những người lính Việt Nam Cộng Hòa giữa hàng trăm ca khúc “nhạc lính”. Sáng tác trong chiến tranh ở miền Nam Việt Nam. Bởi hầu hết những bài hát này dường như chỉ nói về tình yêu giữa người tiền tuyến và người chị em nơi hậu phương, một chủ đề rất phổ biến, hay về những gian khổ, nguy hiểm của bộ đội. đời lính ở chiến trường và biên giới nói chung.

Cùng với ca khúc Tình Anh Người Lính của Lam Phương, ca khúc Tình Anh Người Lính của Văn Giang được coi là hai “bản nhạc lính” đặc sắc của dòng nhạc trữ tình mùa chiến tranh miền Nam Việt Nam, chuyên chuyển tải những tâm tư, tình cảm riêng tư giữa hai người lính trẻ. Và tình cảm này rõ ràng vượt lên trên cả “tình anh em” và “tình đồng chí” trong khuôn khổ khái niệm “tình anh em chiến sĩ” vốn là phương châm sống của người lính Cộng Hòa.

Nhưng “quân tử huynh đệ” chỉ là nguyên tắc đối xử với nhau bằng tình cảm giữa quân nhân các cấp trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bên cạnh kỷ luật nghiêm khắc của đời quân ngũ: “Anh em bộ đội là bạn chung, đời lính có khác. từ yêu nhau / Từ quỷ thần cúi đầu rồi lên thượng cấp đều là anh em / Đánh nhau là tình anh em chiến sĩ / Vui với nhau là tình anh em chiến sĩ / Sống có nhau mới là tình anh em. chết có nhau, là anh em nghĩa quân ”… (“ Anh Đệ Chí Bình ”- Anh Bằng).

Chính vì “tình đồng chí” giữa hai người lính trên chiến trường mà Thiếu tá Hoa Kỳ John Duffy, cố vấn của Tiểu đoàn 11 Dù, đã tình nguyện là người cuối cùng lên trực thăng di tản khỏi đồi Charlie (phía đối diện với đồi) Tây Bắc Kon Tum), để nhường chỗ cho các đồng chí Việt Nam đi trước.

Chính vì “tình đồng chí” mà dù thế nào đi nữa, những người lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã để lại cho đồng đội những vết thương nặng trên chiến trường, và họ thường tìm cách đưa xác của những người đồng đội đã khuất ra khỏi trận địa. vào chiến khu với hy vọng người thân sau này có thể vớt được xác đưa về mai táng.

Cũng chính vì tình “đồng chí” cao quý đó mà các chiến sĩ Thiết Giáp của Thiết Đoàn 18 đã cố gắng hết sức để khiêng thi hài của người chỉ huy thân yêu của họ là Đại Úy Nguyễn Ngọc Bích hay còn gọi là “Bắc Đẩu” đã bị pháo binh Cộng Sản giết trên chiến trường Quảng Trị ngày 27/4/1972 về gia đình an táng. Điều đáng nói là chiếc xe chở thi hài của “Bắc Đẩu” trên đường đi đã bị pháo địch bắn thêm hai phát nữa khiến người anh hùng thiết giáp 3 lần coi như chết trước khi được đưa đến nơi. phần còn lại cuối cùng.

***

Văn Giảng là một trong những bút danh của nhạc sĩ Ngô Văn Giảng, sinh năm 1924, tại làng Bác Vọng Đông, Thừa Thiên. Các bút danh khác của ông là Thông Đạt, Nguyễn Đàm & Tiến Tài, Anh Phương & Nguyên Diệu, và một bút danh khác là Nguyễn Thông cho các tác phẩm Phật giáo.

Văn Giang xuất thân trong một gia đình trung lưu có truyền thống âm nhạc ở Huế nhờ ông nội là nghệ nhân cổ nhạc. Năm 18 tuổi, hoạt động đầu tiên của Văn Giang là tham gia hội diễn cùng Nguyễn Văn Thương và Lê Quang Nhạc. Vào Sài Gòn lập nghiệp, chàng trai này đi học và lấy bằng tú tài, rồi cử nhân. Văn Giang cũng học nhạc ở Hawaii, Hoa Kỳ, khi về nước được đề cử làm Giám đốc Trường Quốc gia Âm nhạc Huế (1963).

Một năm sau Tết Mậu Thân 1968, Văn Giang trở lại Sài Gòn và dạy nhạc tại Trường Quốc gia Âm nhạc và Sân khấu, tham gia các hoạt động âm nhạc tại các đài phát thanh và truyền hình, và sáng tác cho các đoàn khác. Hãng đĩa Asia, Sóng Nhạc… Văn Giang cũng được Bộ Văn hóa – Giáo dục đề cử làm Cục trưởng Cục Mỹ thuật.

Năm 1970, ông được tặng huy chương vàng Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Quốc gia của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa cho tác phẩm “Bộ tứ sáo và đàn”. Sau biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975, Văn Giang bị kẹt lại Việt Nam cho đến năm 1981 mới vượt biên sang Galang của Indonesia. Một năm sau, anh được sang Úc định cư.

Văn Giang tiếp tục phục vụ âm nhạc, xuất bản nhiều sách âm nhạc viết bằng tiếng Việt và tiếng Anh.

Nhạc sĩ Văn Giang. (Hình ảnh: Tài liệu)

Nhạc sĩ Văn Giảng qua đời ngày 9 tháng 5 năm 2013, tại thành phố Footscray, bang Victoria nước Úc, hưởng thọ 89 tuổi.

Các tác phẩm tiêu biểu của Văn Giang, dưới nhiều bút danh khác nhau, bao gồm “Quân đội Việt Nam”, “Nhạc bình minh”, “Nhảy lửa”, “Jun Hanh Ca,” “Thương Tả Áo Bay,” “” Ai Về Sông Tương, “” Bím Tóc Hoa, “Bím Máu Sông Dài”, “Bím Tóc”, “Chúc Mừng Sinh Nhật”, “Từ Đạm Về Quê Tôi”, “Thư Người Chiến Sĩ” (Nguyễn Đàm-Nguyễn Điểu, 1967)… (Vann Phan) [qd]


Nhạc phẩm “Lá Thư Người Chiến Sĩ” của Nguyễn Đàm-Nguyễn Diệu

Bây giờ tạm biệt tôi và lên biên giới, bạn đi học
Đời hạnh phúc đôi mươi sương mù quên ngày tháng.
Đường lên núi chim hót, vương mây nhớ lời tương tư.
Đời một ngày như cánh chim bay về phương nào

Nhớ tiền tuyến những đêm ngắm trăng lên đồi hoa sim.
Chia sẻ ba lô nằm giữa rừng già, trò chuyện vu vơ
Anh xin lỗi, anh nhớ em rất nhiều khi chúng ta chia tay, chúng ta chưa bao giờ gặp nhau
Anh cài bông hoa linh lan lên áo bạn mình và mỉm cười hòa bình

Bây giờ tạm biệt em, anh say biên giới, tan học em vui
Mong xuân về vui tươi giữa làng quê cắm hoa.
Tình yêu đôi mươi xin cho quê hương tình thương khôn lường.
Ngày gặp nhau là một ngày vui trên tình quê đầm ấm.

Leave a Reply

Your email address will not be published.