Thức ăn trên đường đi đày

Hưởng thụ
Rate this post

Những miếng ngon ở Paris, Ý, Ả Rập, New York, Trung Đông hay Châu Phi … tôi đều đã nếm thử, rồi nhận ra rằng món ăn Việt Nam dù vượt ra ngoài biên giới vẫn rất ngon, rất ngon. khác, bởi vì nó được lấp đầy bởi sự thèm muốn thiếu thốn và nỗi buồn của cuộc sống lưu vong.

Cannes, thành phố nằm bên bờ Địa Trung Hải này thanh lịch không chỉ nằm trên đại lộ Avenue de la Croisette uốn lượn dọc bờ biển với những cửa hàng sang trọng và khách sạn nguy nga hay Allée des Étoiles – con đường đến với Cannes … mà còn ở sự nhỏ bé, những con đường khuất nẻo, vắng bóng những du khách mà tôi vô cùng yêu mến …

Mỗi lần tham dự ILTM Cannes (ILTM: International Luxury Travel Market – Sự kiện thường niên của ngành du lịch sang trọng tại Cannes, Pháp), tôi thường bớt chút thời gian rảnh rỗi để dạo quanh những con phố yên tĩnh rợp bóng cọ này.

Cách đây hơn chục năm, tôi từng ghé vào một quán hải sản nhỏ trên phố này. Nó làm tôi nhớ đến những quán ốc vỉa hè ở Việt Nam.

Đặc sản ở Cannes là súp cá bouillabaisse, có nguồn gốc xa xưa từ các tàu biển của Marseille.

Ngon cũng vì được nêm nhiều gia vị, không khác gì canh chua ở nhà, phong phú đủ loại rau, mỗi vùng miền mỗi khác.

Nhưng tôi thích nhất là đĩa nghêu và sò ốc to, dai ở đây – một đĩa chứ không phải một đĩa.

Chúng được chế biến chỉ với hai loại nước chấm: hành tây-giấm hoặc sốt mayonnaise. Ngon thì cũng ngon, nhưng không thể làm vơi đi nỗi nhớ của những con ốc được chấm với nước mắm gừng cay cay thơm mùi sả.

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 2.

Tại quán sò, ốc này, tôi gặp một người Đà Lạt tha hương. Anh là người gốc Hoa, sinh ra ở Chợ Lớn, lớn lên ở Đà Lạt, mấy chục năm nay không về quê.

Ở đây chắc ít người Việt, gặp tôi, anh vừa vui vừa buồn, anh hỏi những câu bằng tiếng Việt đã lạc hậu ít nhiều: “Đường Trần Hưng Đạo, nơi chiếc trực thăng“ rơi ”xuống, giờ vẫn còn. ở đó?”…

Có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời của một người khi họ hoàn toàn hạnh phúc. “Mái nhà” xưa giờ không biết về đâu …

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 3.
Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 4.

Tôi tôn thờ bánh mì. Mỗi lần trở lại Sài Gòn, tôi phải đi kiếm mấy xe bánh mì quen thuộc trước. Bánh mì bình dân ở mấy xe hàng vỉa hè, không phải hàng quý tộc hay sao mà tôi nghe nói giá năm nay đã lên đến sáu, bảy chục ngàn, bằng mấy tô phở của giới lao động.

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 5.

Bây giờ, bánh mì quận 13 trăm hoa đua nở năm xưa chỉ có Thiềng Heng là nổi nhất, chính hiệu nhất.

Ổ bánh mì baguette kiểu Pháp dày vừa phải, cắt xéo và vứt bỏ hai đầu (xin lỗi), nhồi thịt xá xíu đỏ ướp với chút tóp mỡ, chả lụa và cà rốt ngâm chua hài hòa và trang nhã đủ cả. Bây giờ, Thieng Heng lịch sự hơn nhiều, nhưng hồi đó chỉ có một chiếc xe nép mình trên vỉa hè.

Từ tuyến tàu điện ngầm đan xen giữa trời và đất ở Paris, qua ga Lyon (đèn vàng) rồi nổi lên là ngay phố d’Ivry, nơi cứ gọi là đại lộ thủ đô – avenue. D’Ivry mùa hè nhộn nhịp vui nhộn, mùa đông ẩm ướt, bầu trời âm u, nhưng mùa nào cũng đầy rác, người và xe tải tấp nập đổ hàng vào các cửa hàng thực phẩm Trung Quốc.

Trên vỉa hè đầy dầu mỡ, thực khách của Thieng Heng đứng xếp hàng mua bánh mì dưới trời mưa tầm tã, đôi khi chỉ vì “miếng ăn dở”!

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 6.

Bánh mì Thieng Heng Paris

Thành thật mà nói, phở (bình dân) Paris hút khách, nhưng bánh mì ngon và đậm đà đủ để mang những kỷ niệm về Sài Gòn.

Cách đây hơn 20 năm, một ngày cuối tuần tôi bắt chuyến tàu cao tốc Thalys từ Brussels đến Paris, thong thả gặm ổ bánh mì rồi leo cầu thang đến chỗ Thúy Nga ngay bên cạnh, nhìn Marie To ngạo nghễ ngồi ở quầy, lớn tiếng mắng mỏ một khách hàng. Một người thiếu hiểu biết nào đó đã hỏi về một đoạn video chưa được tung ra: “Cô đứng ngay giữa Thúy Nga Paris mà dám hỏi như vậy?!”.

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 7.
Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 8.

Rời Việt Nam, kỷ niệm khiến tôi đau bụng nhất là những món ăn ngoài cổng trường, khi còn là sinh viên.

Sau mấy ngày lang thang khắp thành phố Jerusalem, tôi tự thưởng cho mình một buổi chiều rảnh rỗi, ôm sách ra công viên ngồi đọc.

Khu vực này thuộc lãnh thổ Palestine, hoàn toàn không có khách du lịch, chỉ có người dân địa phương và trẻ em đi học.

Người bạn đồng hành của tôi không phải là mọt sách, nhìn quanh một lượt rồi quay lại trêu tôi, mắt sáng rực: Này, hỏng rồi!

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 9.

Tôi bán tín bán nghi, tôi có thể tìm thấy shabu (thịt lợn) ở khu Hồi giáo này ở đâu? Nhưng quả thực! Một ông già với chiếc xe đẩy kho báu cũ kỹ đậu ở góc công viên.

Anh bán món ăn có phần giảm bớt nhưng hương vị không khác gì ở vỉa hè Sài Gòn, chỉ thay bánh mì xíu mại bằng bánh mì xíu mại truyền thống của người dân địa phương, nướng bằng lò củi rất bắt mắt vệ sinh thực phẩm. nghiêm khắc phải chùn bước. Nhưng tôi bất chấp!

Ngôn ngữ khác nhau, hai bên trao đổi thông tin bằng hình ảnh, bằng tay chân, tôi hiểu, tấm lòng này từ dê. Đêm khuya, ông tá hỏa tỉnh dậy, rồi đẩy xe rong ruổi khắp huyện này hơn ba mươi năm.

Kể từ buổi chiều hôm đó, hai chúng tôi trở thành bạn thân của anh ấy. Họp mặt xong, dự tiệc trưa, tiệc chiều xong xuôi, thì có thể vội vàng câu chuyện, chờ đợi nụ cười của ông già và món phá lấu lòng dê bốc khói.

Hôm họp cuối cùng, tôi định đi “bốc” con dê cuối cùng và mua thêm mấy con để mang về Bỉ ăn tiếp. Nhưng ở góc công viên đợi mãi, đợi mãi vẫn không thấy cố nhân ly khai. Nó có bị bệnh không? Tôi phải rời thánh địa và bay về Bỉ với cái bụng đói meo!

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 10.

Sau đó vào mùa hè năm sau, tôi đi công tác đến đảo quốc Mauritius, cộng đồng Pháp ngữ có tên là L’île Maurice, nằm ngoài khơi bờ biển phía đông nam của lục địa Châu Phi. Sáng hôm đó, sau khi kết thúc công việc tại một resort trên đảo, vừa bước chân ra cổng, tôi đã phát hiện ra chiếc xe bán bánh mì phía sau cây phượng vĩ.

Chủ quán là một ông lão người Hoa, ông bà nội từ Triều Châu đến đây từ thời khai hoang lập đồn điền, con cháu bao đời nay không có dịp trở về quê hương.

Giống như tất cả những người dân trên đảo, ông nói phương ngữ Creole, thêm một chút tiếng Anh và tiếng Pháp (rất khó hiểu), nhưng vẫn giữ lại ngôn ngữ Trung Quốc, vốn là thứ bắt buộc trong gia đình từ khi còn nhỏ, ông nói.

Bánh bao của anh hấp trong một cái thúng tre, rẻ tiền, viên nhỏ cỡ đốt ngón tay, loại bán đồ ăn vặt cho trẻ em ở cổng trường, nhiều bột hơn nhân. Tôi không quan tâm đến sự xuất hiện của một vị khách, sà xuống hàng hai món.

Vừa ăn vừa trò chuyện với ông già người Hoa bằng nhiều thứ tiếng, kể cả tiếng Hoa bập bẹ, khiến tôi như đang ăn vặt ở các xe hàng vỉa hè Chợ Lớn.

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 11.

Bao nhiêu quốc gia đã qua cầu … Mauritius không phải trong ký ức tôi là điểm đến xa xỉ của những người châu Âu giàu có để trốn tuyết, mà chính là đĩa bánh bao nhỏ bé chiều hôm đó với nụ cười nhân hậu của anh. Người Trung Quốc già ở xa quê hương như tôi.

Thức ăn dọc đường đi đày - Ảnh 12.

Tình yêu ẩm thực ở đâu?

Món ăn có một sức sống kỳ diệu, rong ruổi khắp mọi nẻo đường, mọi ngóc ngách mà chúng ta ít ngờ tới nhất.

Nếm đủ thứ món ngon nước khác, đủ thứ trái cây trên thế giới, món nào cũng na ná những món ăn vặt hồi còn đi học.

Thích nhưng dường như vẫn thiếu hương vị vỉa hè quê nhà. Tình yêu ẩm thực giản dị và hiển nhiên ấy, tuổi tác càng chồng chất, điều đó càng hiện rõ.

Với tôi, muốn món ngon quê hương thỏa mãn mọi giác quan thì phải ăn ngay giữa lòng Sài Gòn, Huế, Hà Nội …

Nhất định phải nhâm nhi tách trà ở Hội An, duỗi chân uống bia vỉa hè Sài Gòn, cuốn miếng bánh nậm cay bên bờ sông Hương …

Ăn xa mất đi hương vị quê mùa, bụi bặm, nồng nàn, tha thiết … Cảm giác nơi ấy!

LÊ MINH NGUYÊN

NGỌC THANH

13-7-2022

Leave a Reply

Your email address will not be published.