Trải qua một cơn bạo bệnh

Hưởng thụ
Rate this post

Như một câu thơ tâm đắc của GS-TS-NGND Nguyễn Lân Dũng nhân dịp ông về thăm tôi năm 2013: “Cây xương rồng bé tài hoa / Tự tin vui sống không phụ tình / Cầu cho thêm sức khỏe / Bạn bè xum vầy sớm chiều .

Tuổi thơ và các sự kiện

Khi còn nhỏ, tôi cũng có dáng người khỏe mạnh và năng động. “Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang và khi lớn lên, bố mẹ cô ấy tự hào về cô ấy.” Nhiều người dự đoán, tấm tắc. Nhưng ai biết được chữ ngờ? Biến cố ập xuống, tôi ốm nặng. Các bác sĩ không thể đưa ra chẩn đoán chính xác, mỗi giai đoạn là một loại kết quả. Nếu không có biện pháp cứu cánh, cơ thể bị biến chứng tổn thương. Chỉ sau nửa năm, nó hoàn toàn vô vọng. Năm mười hai tuổi, tôi phải nằm liệt giường.

Một đứa bé như vậy, đột nhiên đối mặt với số phận xoay chuyển. Từ bình thường trở thành tàn tật, đau thấu xương tủy như bị đàn ký sinh trùng hoành hành… tôi vật vã. Bố mẹ hai bên nội ngoại không từ bỏ việc chạy chữa mà đưa tôi đi khắp nơi trong bệnh viện. Các bác sĩ Tây y và Đông y đều lắc đầu cho về. Tôi nhanh chóng kiệt sức, chân tay teo tóp, mất hoàn toàn khả năng cử động, toàn thân oằn mình chịu đựng những cơn đau, sưng tấy khủng khiếp. Ai đó đã khéo léo nhắc nhở bố mẹ tôi chuẩn bị tâm lý… kẻo mất con. Tuy nhiên, sự kiên trì và tình yêu thương vô bờ bến của những người thân yêu đã cho tôi hy vọng sống. Để cứu tôi, dù là ngày hè oi bức hay mùa đông giá rét, gia đình tôi vẫn luôn ở bên, liên tục luân phiên lo mọi thứ cho tôi, từng người xoa bóp khắp cơ thể để tôi không bị co giật. …

Năm 1999, nhà tôi dột nát quá. Các bác quyết định quyên góp tiền của gia đình, bạn bè, xây cho em một mái ấm mới để em có sức sống, tránh nằm nơi ẩm thấp sẽ ảnh hưởng nhiều hơn. Mỗi lần tôi đến thăm, bà con đều chu cấp tiền bạc, thức ăn bổ dưỡng. Bố mẹ tôi “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, chăm sóc cẩn thận, cho ăn từng thìa sữa, thìa bột, không cần lời nói, mọi thứ tôi cần hai bố mẹ đều cố gắng đáp ứng. Ai cũng níu kéo tôi trong cuộc đời… Tình yêu thương vô bờ bến ấy khiến tôi không cho phép mình trở nên bất hạnh hơn. Mặc dù da tôi bị thâm tím do điều trị liên tục, chân tay tôi bị kim châm, trầy xước mà không thể phục hồi được bằng phương pháp nhiệt trị, da tôi lúc đó còn non nớt nên không chịu được dẫn đến bỏng .. .Gân, cơ, xương … đều bị tổn thương nghiêm trọng. Kinh hoàng, sợ hãi … không gì là không thể nếm trải! Đó là cách tôi sống. Người ta nói vẫn sống dũng cảm. Mặc dù khi đó tôi còn là một đứa trẻ. Nhưng tôi hiểu: Vì gia đình, tôi vượt qua!

Nỗ lực sống có ích

Từ năm 1997, không thể tự lo cho mình, mọi sinh hoạt của tôi đều cần người thân ở bên. Nằm trên giường, đau đớn nhìn qua khe cửa, mong mỏi đôi chân của mình để đứng dậy và bước đi, tưởng tượng con đường ngày nào mình vẫn cắp sách đến trường… Tôi bật khóc không dám để bố mẹ nhìn thấy. Háo hức nghĩ: Làm sao để vươn lên, không vô ích?

Nhiều khi bố mẹ xin sách báo cũ cho con vì biết con ham học. Tập viết trong tư thế nằm ngửa, tôi làm thơ, thử viết bài cho Báo Tiền Phong, Hoa Học Trò … Xung quanh tôi chỉ toàn là giấy tờ, sách báo và cả … mùi thuốc. Tay trái duỗi ra cầm tờ danh sách, tay phải hoàn toàn cứng đờ, cầm bút hai ngón tay, không khỏi thất bại vô số lần, không thể khống chế như ý muốn, dụng cụ viết rơi trên mặt. đau đớn. Nước mắt lưng tròng, cố kìm nén sợ bố mẹ phát hiện sẽ khổ hơn. Cứ như vậy, trước mặt mọi người tôi vẫn lạc quan, thậm chí còn hay cười … Đó là điều duy nhất tôi có thể làm lúc đó để an ủi bố mẹ.

Không thể phủ nhận rằng ban đầu tôi đã rất sợ khi nhìn vào cơ thể của mình. Đôi khi nảy sinh cảm giác tự ti, ngại gặp người lạ. Bạn phải đấu tranh tư tưởng và đấu tranh tinh thần để vượt qua cảm giác đó. May mắn thay, tôi biết cách suy nghĩ tích cực, dần dần có mong muốn được giao lưu với xã hội, cộng đồng. Đồng thời siêng năng vượt khó. 25 năm bất động thân thể đã qua, trời không phụ lòng người, yêu đời từ năm 1999, tôi có bài báo đầu tiên đăng báo, sau đó là thành quả lao động trí óc với hơn 20 bằng khen – giấy khen của các Bộ – ban – ngành – đoàn thể, đã xuất bản 8 cuốn sách và tham gia nhiều chương trình, sự kiện nhằm mang lại nguồn năng lượng tinh thần cho mọi người. Tôi ngày càng tự tin hơn, dám đối diện với thế giới bên ngoài, thể hiện trước đám đông …

Trải qua cơn bạo bệnh - Ảnh 2.

Tác giả Yuan Yue Ai đang làm việc

Trải qua cơn bạo bệnh - Ảnh 3.

Tác giả Viên Nguyệt Ái nhận giải thưởng cuộc thi. (Ảnh tư liệu gia đình)

Chọn để mỉm cười

Không dừng lại ở nỗi đau thể xác, quá khứ của tôi còn nhiều biến cố.

Bố ốm hẳn từ năm 2014, cơ thể nghiêng hẳn sang một bên, đi lại khó khăn, người về với cát bụi là nỗi mất mát tột cùng của gia đình. Cũng trong năm 2014, mẹ tôi bị ung thư vú, phải phẫu thuật cắt bỏ vú, điều trị hóa chất… rồi em trai tôi cũng bị tai nạn.

Sau vài tháng, tóc mẹ tôi nhanh chóng biến mất không còn sợi nào. Trong màn đêm u ám, tôi cúi xuống nghe kim đồng hồ lặng im, nước mắt chảy dài trên gối. Người mẹ bên cạnh đang buồn bực vì bệnh nên không ngủ được, bất ngờ hỏi: “Trông mẹ hói có đáng sợ không?”. Tôi gượng cười: “Em không sợ bệnh, sao em sợ hói?”. Đến khi tóc mẹ mọc không còn dày như trước, xoăn tít, mẹ sợ. Tôi an ủi: “Người ta muốn tóc xoăn thì phải ra tiệm, mẹ em tóc tự nhiên mà đẹp!”.

Mẹ kiên cường, chịu đựng nỗi đau, vượt qua bao nỗi đau. Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ tôi. Từ khi con gái bị tàn tật, mẹ cô đã gác lại những niềm vui riêng, chỉ quan tâm đến gia đình. Cách đây gần chục năm, trong một lần mẹ đi đám cưới người bạn thân của tôi, sợ cô ấy xấu hổ, đêm hôm tôi tâm sự: “Mẹ ơi, mẹ đừng chạnh lòng khi thấy con gái người ta xây dựng gia đình mà con gái mình thì không. Mẹ ơi. Mẹ biết đấy, con chỉ là lý trí thôi. Có anh nào rủ con đi chơi, con biết, họ sẽ xin phép mẹ để yêu con. Nhưng con không mơ chuyện nam nữ, hãy để dành trái tim cho những điều quan trọng khác các thứ. Em chỉ cần hiểu vậy thôi, đừng làm khổ anh! “. Mẹ quay lại ôm tôi …

Trong hàng chục năm cuộc đời, nỗi đau nhiều hơn sự bình yên, nhưng cũng chính vì thế, tôi trân trọng từng giây phút của cuộc đời và chọn cách đối mặt với số phận bằng một nụ cười.

Tôi vẫn đang tìm kiếm mọi cơ hội để tiếp cận. Dù còn nhiều điều chưa làm được nhưng trong thâm tâm tôi luôn ấp ủ hy vọng được sống có ích hơn, nhưng với những gì tôi đã nỗ lực trong thời gian qua, cống hiến hết mình để làm người và sống có ý nghĩa. cuộc sống, tôi biết ơn cuộc sống của tôi. cuộc sống, gia đình, cộng đồng và chính bạn!

Tình yêu ấm áp cuộc sống

Trước đây, người anh thân yêu của tôi đã nói: “Em là cây tùng bách hiên ngang với mưa bom bão đạn vẫn kiên cường, xanh tươi. Luôn kiên định, bền bỉ, không bao giờ chịu khuất phục trước số phận. Sau vẻ ngoài lạc quan, em mạnh mẽ và chiến đấu bên trong để sống dai như tôi ngày hôm nay … ”.

Từ xưa đến nay cũng may mắn có duyên với tôi, từ xa lạ trở thành bạn thân, nhiều kỷ niệm. Mỗi hành động, cách cư xử, những chia sẻ về lòng nhân ái của họ đều mang lại cho tôi nhiều kỷ niệm sâu sắc mà mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thấy ấm áp tình người.

ĐƠN VỊ CÔNG TY

Trải qua cơn bạo bệnh - Ảnh 5.
Trải qua cơn bạo bệnh - Ảnh 6.

Leave a Reply

Your email address will not be published.